Hiển thị các bài đăng có nhãn Tản mạn đôi dòng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tản mạn đôi dòng. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 18 tháng 7, 2013

Cơn mưa giữa mùa


Cơn mưa giữa mùa, biết rằng trong mùa mưa, nhưng vẫn cảm giác cơn mưa đột ngột bất ngờ.

Cái cảm giác đột ngột bất ngờ, dù bạn chuẩn bị tâm tư thế nào đi nữa, khi gặp việc vẫn thấy đột ngột.

Một người bạn đau nặng, đến thăm, tâm đã thầm nói lời từ biệt, nhưng khi thấy bạn ấy thở ra không hít vào nữa, cảm giác bất ngờ. Cái tích tắc của mọi việc, chúng ta vẫn nghĩ rằng “đột ngột”, đến nỗi phải thốt lên rằng:
Cuộc chia tay bất ngờ hay báo trước,
cũng lênh đênh đầu sóng chập chùng.

Bạn có để ý cái sát-na giữa có và không? Hay đơn giản nhất là sát-na giữa tỉnh và mê, giữa bình yên và sóng gió. Mọi thứ bất ngờ đến chúng ta khó lường tâm tư thế nào.

Chúng ta muốn lường trước những cảm xúc của mình, nhưng vì sao khi gặp việc vẫn khó lường được phản ứng của chính mình!

Đó chính là bước sai biệt giữa suy nghĩ và cảm xúc. Giữa ý thức và cảm nhận. Chính vậy, sự hiểu trên ý thức không sao chạm được đến bề sâu của cảm nhận.


Sự suy nghĩ dù sâu sắc đến đâu không chạm được đến tận cùng, vì cái vọng động không biết được cái không vọng động, bạn ạ. 

Chủ Nhật, 29 tháng 4, 2012

Bánh chia không đều


Công bằng, chia đều là điều ai cũng thích, kể cả bạn và tôi.

Chia cái gì cũng cần đâu ra đó, đừng ai ít nhiều! tâm so đo tính toán khởi rất nhanh, dù mình không muốn khởi. Cách thể hiện thì có thể làm thinh, có thể phân bì.

Nếu là công việc thì mình có ít hơn một chút chắc cũng không sao, nhưng người quen công bằng, cũng không chịu vì cảm thấy áy náy cho rằng “ăn gian” bạn bè, khi cùng chung công việc mà mình làm ít hơn!

Công bằng, công bằng và công bằng…

Nhưng hôm nay, mọi sự được nhìn khác hơn một chút, bạn nhìn bánh pizza kìa, to như thế, nhưng người cắt bánh lại có nhát cắt không đều. May là thế nên tôi mới có thể chọn một miếng nhỏ vừa sức của mình. Nếu chia đều, khổ tâm nhỉ! Trên bàn tiệc loay hoay khi không thể thanh toán hết phần mình thì khó coi…
hình chụp không khéo lắm, chứ bánh vàng đều (27 April 2012)

Lúc này thì không thể phân bì rằng vì sao không đều. Lần đầu tôi thấm thía việc không đều, cái bánh cuộc đời, tất cả nhát cát không bằng nhau, nơi thì ruộng đồng mênh mông, nơi thì sông nước bao la, nơi thì đồi núi chập chùng… Và cuộc sống thì còn không đều hơn nữa, nơi thì quá sang trọng dư dả, nơi thì quá nghèo nàn thiếu thốn.

Như miếng bánh vừa sức kia, nhát chia của nghiệp cũng như thế, mảnh đất mình sống, hoàn cảnh mình sống vừa với sức nghiệp của mình.

Lúc nãy bạn đã cẩn thận mua thêm chút gì đó, vì biết rằng người ăn ít sẽ mau đói và cần thêm chút gì sau đó. Một cử chỉ trong tình bạn với san sẻ cảm thông cho người ăn ít.

Và chúng ta cũng từng như thế cho mọi cảnh đời xung quanh với những chia sẻ cảm thông bằng một lời nói, một nụ cười, một đóng góp từ thiện… nên nhìn dưới góc độ công bằng, mọi điều có vẻ không công bằng, nhưng rồi cũng toàn vẹn bởi tình người!

Thứ Ba, 24 tháng 4, 2012

Hoa rơi gió lạnh



Sáng nay cơn gió lạnh thổi qua, hoa rơi trắng khắp sân. Những đóa hoa trắng muốt, điểm trên sân cỏ, trên mặt hồ, trên con đường trải sỏi, vẽ ra một bức tranh tĩnh vật, có vẽ cũng khó diễn tả hết cảm xúc người đứng trước bức tranh. Cảm giác bất ngờ như năm xưa nhìn hoa mận rụng trắng sân, đến nỗi thốt lên “sáng nay hoa mận rụng đầy sân, người đi xa chưa thấy về!”. Cái man mác năm xưa, vẫn như bây giờ.

Lát nữa trời ấm hơn, tôi sẽ ra sân với cái vợt trên tay, vớt hết xác hoa rơi trên mặt hồ, để nó không chìm sâu xuống đáy. Thương tiếc hoa chăng! Không chỉ sợ xác hoa làm nước không trong! Chỉ sợ bẩn đáy hồ!

Chút đó thôi, làm tôi đã buồn cười cho những quy ước trên đời, ban đầu là tình nghĩa, khi qua phút giây xao lòng, người ta cẩn thận suy nghĩ và chọn những điều có lợi có mình.

Cùng một cành nhưng khi lìa cành mỗi người sẽ theo duyên nghiệp của mình mà rơi đâu đó trên hành tinh này. Rơi xuống vùng biên địa, xa chốn thành đô hay rơi vào những cảnh tối tăm khốn cùng, hay rơi vào những biệt thư cao sang. Mỗi đoá hoa rơi như vô tình đi như vô tình đến, nhưng mang theo trong mỗi cánh hoa là mệnh đời của mình.

Nhìn ra trong mỗi cánh hoa tan tác kia chứa trùng trùng duyên khởi trong nó. Vì đời nó ngắn như ve sầu tháng tư, nên có thể quan sát có thể thở dài thương tiếc, có thể qua đó hiểu rõ hơn những gì còn mơ hồ quanh quẩn đâu đó.

Những hoa rơi hôm trước nay chỉ còn là còn xác khô. Lòng bâng khuâng đến nỗi khi tôi đang nhặt lên, nghe như lời ngữ lục vang trong gió:

đi dạo núi thấy xác ve sầu.
Thị giả hỏi rằng: “Cái xác ở đây, ve sầu đi đâu?”
đưa xác ve lên lắc vài cái, làm tiếng ve kêu.
Thị giả ngay đó được khai ngộ.
(Thiền sư Đầu Tử Cảm Ôn)

Thứ Sáu, 20 tháng 4, 2012

cảnh chỉ vô tình

Những hạt mưa đá trên cỏ xanh 20 April 2012
Mưa đổ xuống bất ngờ, bất ngờ hơn với tiếng reo, mưa đá kìa.

Tiếng reo hồn nhiên khi thấy những viên nước đá tròn trong veo lăn trên sân. Nước đá tan rất nhanh, vì chỉ vừa mới thành đá trên không đã vội rơi xuống, nên chưa đủ “già” để dù có thả vào ly nước lọc cũng lâu tan.

Cùng một cơn mưa, mỗi người nói một ý.

Bạn thì bảo, chết! mùa màng thế nào đây. Bạn thì vội lấy máy hình ghi những khoảnh khắc hiếm thấy. Bạn thì kể mấy hôm nay mưa đá nhiều nơi…

Tôi hình dung ra những cơn mưa đá năm xưa khi tuổi nhỏ,  cũng reo mừng chạy ra lấy ca xúc đem vào, vui có một món quà trời cho. Tác hại ra sao, thì chưa thể biết, chỉ thấy rau sau vườn dập hết. Nhưng đâu quan tâm, vì mãi vui mừng với những viên nước đá tròn lăn trên sàn nhà!

Nhiều năm sau, cũng thấy mưa đá nơi đồi cao, vì là “người lớn” nên có chút lo lắng cho những cánh đồng gần. Biết nếu mưa kéo dài sẽ gây tan tác cho hoa màu.

Bây giờ đứng nơi hiên nhìn ra, thấy những hạt đá lăn trên cỏ, rồi tan. Cơn mưa nhanh có lẽ chưa kịp gây thiệt hại.

Bạn bảo: Đôi khi chỉ chút ước mơ mà cũng thấy được mình thì hại người, có ước mơ nào được mình được người không đây.

Có không nhỉ, cuộc đời đôi khi như một cuộc đua, có người được thì có người mất. Bạn đã hỏi có khi nào niềm vui là hoàn toàn? Vì nhìn thấy rằng niềm vui của người này là khổ đau của người khác.

Tôi suy nghĩ về câu hỏi này đã nhiều năm. Đến như một người phát tâm học đạo, cũng gây chấn động nơi cung ma! Chúng ma cũng phải họp lại bàn kế hoạch giữ chân người vừa phát tâm học đạo, người rời bỏ chốn ma này, chốn ma sẽ mất một thần dân.

Ôi chao, khi đọc đoạn văn này, tôi băn khoăn mấy ngày. Với ý niệm tốt mà cũng gây phiền cho ai đó hay sao.

Có mơ ước nào mà được mọi người chấp nhận hết không?

Nhớ câu “tất cả những gì nguyên lành đều xây trên chút gì đổ vỡ”, có chút gì để vỡ, có thể phải đổ vỡ cái xấu để gây dựng nên cái tốt, nếu thế thì còn gì bằng. Nhưng cuộc sống lại không đơn giản như thế! Nhìn những người muốn trở về cuộc sống tốt đẹp lương thiện, phải khó khăn rời chốn cũ thế nào. Giữ một tâm tốt cũng khó khăn biết bao giữa chốn trần lao này, với nhiều rủ rê vào những đoạn đời gian nan.

Tôi tìm ra câu trả lời hoàn chỉnh chưa?
Chưa có đáp án nào hoàn chỉnh cho tất cả, bởi trong phẩm Dược Thảo Dụ trong kinh Pháp Hoa có nói, cùng một trận mưa, nhưng sự thấm nhuần của cây cỏ, mỗi loại mỗi khác.

Nhưng Lời kinh có hơi xa vời chăng? Có thể nói gần hơn: Cùng nghe kể một truyện hay, cùng nghe một bản nhạc nổi tiếng, cùng xem một chuyện phim đầy nhân bản… nhưng cách cảm nhận vui buồn vẫn khác nhau. Đến cảnh vô tình cũng là nơi vui cho người này, là chốn nhắc nỗi xót xa cho người khác.

Có một người bạn tôi kể rằng: “Chỉ có một cái toàn chính là sự bất toàn”. Cũng như vô thường chính là thường vậy. Mới nghe thì hay, nhưng hình như, thế cũng không phải.

Kết luận là sao?
Mọi chuyện vẫn chưa kết thúc. Khi một điều đơn giản còn ngần ngừ chưa thể thực thi.

Thứ Tư, 18 tháng 4, 2012

Đuổi theo cầu vồng


Mưa lất phất khi chúng tôi trở về, tiếng reo vui mừng với nhau khi chiếc cầu vồng xuất hiện. Tôi lấy máy ra bấm, nhưng xe quanh sang hướng khác, chiếc cầu vồng ẩn khuất, rồi nó xuất hiện bên trái, rồi bên phải.



Trong xe tiếng kêu: “bên trái kìa”, “bên phải kìa”, giúp tôi kịp bấm máy, giữ lại một điều không thể giữ trên nền trời kia. 

Em mỉm cười lái xe trong một nhịp đều đặn không thể chậm lại giữa dòng xe, không thể chậm để tôi kịp nắm lấy chiếc cầu vồng, dù chỉ là trong máy.

Khi tôi cảm thấy nên chịu thua thì nó lại xuất hiện, rõ ràng hơn. Và lần này là nguyên chiếc cầu vồng bắc ngang trời, làm sao cho qua được! Đành vội vàng bấm máy.


Cầu vồng thường chóng vánh tan, nhưng sao lần này nó ở trên nền trời lâu thế không biết. Như một trò cút bắt của tuổi thơ, chỉ là trò chơi thôi, nhưng lúc tuổi nhỏ lại thật sự khóc cười.

Trong tôi cũng nhiều tâm trạng, ai cũng hiểu mọi thứ chỉ là ảo hình, là bóng ảo do ánh mặt trời hắt qua bóng nước, nhưng cái đẹp mong manh của nó khiến tôi phải đuổi theo, mà giữ nó lại. Em cười cho sự vô lý của tôi, hay chính tôi đang muốn nói với em, chính em đang chạy đuổi chiếc cầu vồng muôn màu diễm lệ.

Em không biết nên giải thích thế nào, chỉ đành nói đơn giản, “mọi sự mà mọi người đang cho là vô nghĩa, khi nào con cảm thấy thật, đúng là vô nghĩa thì con sẽ trở lại”.

Chiếc cầu vồng sau khi bắt ngang trời thì dần mờ nhạt, trả lại cho bầu trời màu sáng sau buổi chiều mưa.


Tôi cảm giác tiêng tiếc phút giây vừa qua, hay tiếc những gì không trọn vẹn trên đời này, chóng vánh nhanh tan biến.

Hình như không hẳn thế, chiếc cầu vồng kia nhắc một điều sự đuổi bắt ngay phút giây đó tuy là thật có ý nghĩa, nhưng cả ngay giây phút đó cũng ý thức rằng mọi sự trong đời sống như thế mà thôi. Mãi theo những biến chuyển mà quên ánh sáng nơi cái nhìn cái nghe vẫn đó.

Chiều nay, dù cầu vồng kia có đến có đi như hoa đốm, như bóng nắng chiều hôm và có như nỗi buồn khi ngồi cạnh em tôi, với những gì không biết nên nói sao cho phải. Thì dòng đời vẫn trôi và chúng ta đã để “mây trắng đã bay ngàn dặm”



------------------------------------------------------
… Chợt gặp một vị tăng hỏi:
- Sanh từ đâu lại, tử đi về đâu ?
Sư liền suy nghĩ. Vị tăng ấy bảo:
- Trong lúc ông suy nghĩ, mây trắng bay ngàn dặm.
Sư không đáp được….
 (Thiền sư Trí Bảo, đời thứ 10 dòng Vô Ngôn Thông)






Thứ Ba, 17 tháng 4, 2012

Tưởng rằng... đã qua



Trái tim người bảo có,
làm sao tôi bảo không,
trái tim người bảo được,
thì thôi, tôi cũng đành.

Em đến để hỏi chúng tôi cảnh em đang gặp phải, nhưng phân tích cách gì thì tôi cũng là vô lý, em đưa ra rất nhiều lý do, để tôi phải công nhận rằng em đang có lý khi chọn quyết định đó.

Hiểu vậy cho mọi lời hỏi và mọi lời khuyên, mới không buồn khi người hỏi cứ khăng khăng vô lý trước những lời khuyên có vẻ hợp lý. Giá trị nếu có là sau khi những cảm xúc đã lắng lại, người ta thấy mình ngốc nghếch làm sao khi suy nghĩ như vậy, mới thấy những lời khuyên là đúng. Có thể hơi muộn, cũng có thể chưa.

Rồi thì những gì tưởng rằng đã qua, đã phai, được nhớ lại khi bình tâm. Chúng ta ai cũng với một tâm tốt với đời, nhưng khi bực bội giận hờn, thường có những đoan chắc và phán xét làm thương tổn nhau.

Quên rằng mình đã sống một đời hiền hoà và đang luôn muốn hướng tới chân thiện mỹ. Người ta tưởng sẽ quên này kia khi bụi thời gian phủ lấp, nhưng những gì đã được khơi sáng, có bị mây mù che khuất ở khoảng giông bão nào đó. Khi giông bão qua, người ta nhớ lại điều mình đã chọn, trong đời này hay trong nhiều đời khác, nếu bạn tin rằng có nhiều đời tiếp nối….

Nhạc sĩ Trịnh nói cũng đúng “Tưởng rằng đã quên…” nhưng ông thì không quên cuộc tình, cuộc tình tuy lớn nhưng lại là điểm nhỏ trong đời.

Cái trải dài trong đời là, có ai quên được gì đã đến với tâm mình, đã có mặt nơi tâm mình. Bạn không quên ai đó, cũng có nghĩa bạn không quên những gì đã qua. Tất cả lưu dấu nơi nghiệp. Nên nếu một lần bạn đã phát khởi tâm thiện, nó sẽ tăng trưởng theo ngày tháng, dù đôi khi vì hoàn cảnh sống bức bách, bạn dường như quên đi mình muốn tốt hơn. Nhưng rồi bạn không quên.

Và nhìn xem, mỗi ngày bạn vẫn thấy trong tim mình một đoá hồng dành cho cuộc đời, dành cho con đường hướng đến tâm trong sáng. Và vì thế bạn vẫn lắng nghe những lời nhắc nhở từ các bậc Thầy khắp nơi trên thế giới, bởi bạn tin rằng bản tâm chân thật là điều theo chân mình muôn kiếp, dù có thể chúng ta vẫn đang là gã cùng tử chưa về đến nhà.

Chủ Nhật, 1 tháng 4, 2012

“no internet access”



Có những nỗi khổ thời đại dành riêng cho những người “ảo”, loay hoay mãi với “no internet access”. Skype với liên lạc toàn cầu kia, bỗng chốc hóa thành giấc mộng. Nhìn lại mình ngồi đây, còn những hình ảnh vừa nói cười cùng nhau, như thật, đã thành giấc mộng chỉ bởi “no internet access”.

Khi không còn trong vùng phủ sóng của đời nhau, thì sao nhỉ. Không cách gì nói cho nhau nghe được nữa. Còn sống đây mà đã thế, đến “mai kia” khi đã “no internet access” chỉ còn mong chờ gặp trong giấc mộng, mà có khi “mộng còn chưa thấy”.

Có những người chỉ còn gặp trong giấc mộng, thức giấc biết là mộng, nhưng vẫn nghe lòng an ủi. Cảm giác lạ thật! Thế đó, tự biết mình sẽ thế nào ở đời sống đâu đó khi bước ra khỏi cõi trần gian đầy đau khổ nhưng đầy yêu thương này. Sẽ mãi quanh quẩn giữa mộng và thật.

Các Bậc thầy hay bảo: Hãy xem bạn nhìn thế giới đang sống thế nào, thì cuộc sống nơi kháccũng thế. Hễ bạn tin có thiên đường thì địa ngục có thật. Hễ thật thì tất cả đều thật. Kể cả người ảo trên mạng internet này, đôi khi chưa gặp, nhưng vẫn làm điêu đứng tâm hồn nhau.

Kẽ ánh sáng chiếu qua mỏng mảnh như thế, nhưng nếu bạn để ý cũng đủ giật mình, về tính chất huyễn ảo. Có thể chỉ một thoáng rồi thôi, nhưng sẽ để trong lòng nhau một chút suy nghĩ về những khổ sầu khi chẳng thể liên lạc được với nhau. Muốn chấm dứt những sầu muộn đó, thử nghĩ lại một chút về những gì đã biến mất khi rớt mạng. Chờ đợi, nghi ngờ… rồi quay quắt kiếm tìm…

Thế đó, con đường mòn muôn kiếp là thế. Trong khi loay hoay chờ kết nối được mạng, bạn có ngạc nhiên khi thấy thế không. Nếu ảo là thật như thật, thì cái thật đây là sao nhỉ! Các Bậc thầy đã nhắc nhở biết bao lời, về những gì đang vật vã trong tâm ta, đang trước mắt ta đó chỉ như là sóng nắng, như thành càn thát bà, như lầu sò chợ biển, như hoa đốm, như giấc mộng, như những ảo hình ta đang đối mặt vui cười trông đợi…

Từng chút từng chút, lời nhắc nhở như nước ngấm dần vào lòng đất khô cằn, để nhánh cây khô kia có một ngày trổ hoa đẹp!

-----
Những danh từ sau để chỉ những cảnh ảo hoá không thật:
- Thành càn thát bà: Thần Càn-thát-bà thường dùng ảo thuật tạo ra những cảnh thành đô, những thành quách ấy phút chốc tan biến.
- Lầu sò chợ biển (thần lâu hải thị) = Ánh sáng soi bể giọi lên trên không thành muôn hình vạn trạng, ngày xưa cho là vì con sò thần hóa ra và gọi là thận lâu hải thị 蜃樓海市 lầu sò chợ biển. 

Thứ Ba, 13 tháng 3, 2012

Có là bóng nắng



“Nếu gọi là thất vọng, thì chính mình không có cái nhìn thấu suốt mọi vấn đề".

Nhưng có ai thấu suốt vấn đề, khi tất cả suy nghĩ đều bị đóng khung trong sự hiểu biết của chính mình, tạo thành quan niệm. Nên thôi đành để hai chữ “tha thứ” khi có những gì gây đau lòng cho nhau. Tha thứ bởi không hiểu, còn hiểu thì có gì gọi là tha thứ nữa.

Vậy mà tôi đau lòng mấy ngày nay, khi biết ra sự việc, không dám nói là thất vọng, bởi chẳng lẽ công nhận rằng mình không nhìn thấu đáo vấn đề sao!

Hiểu được sự hạn chế trong tầm nhìn của mình, mới có thế lắng tâm nhìn sự việc bất như ý đang trôi qua mắt. Tránh được sự tự tôn hay tự ti không hẳn là chuyện dễ, nên vòng lẩn quẩn đó mãi hạn chế chúng ta.

Mỗi người có một tâm sự, nhưng khi giãi bày thì mấu chốt lại không thể bày tỏ, nên người ngoài mình không thể giúp được. Có giúp chăng là cho chúng ta một chút an tâm nếu được sự đồng tình trên sự việc chúng ta đã làm, trên ý nghĩ chúng ta đã suy nghĩ. Nếu sự góp ý trái với sự mong đợi, thì đó chẳng phải là liều thuốc chúng ta đang mong đợi! Điều tôi đang hỏi bạn, có lẽ cần bạn công nhận là tôi đúng, nếu tôi có nhầm lẫn thì bạn nên cho rằng đó chỉ vì những lý do khách quan.

Mà có vấn đề nào giải quyết được, khi chính chúng ta đã bao bọc nó quá kỹ, bởi sợ sự thương tổn lớn lao, nếu ai đó nhìn ra thấu. Nhưng đừng quá lo, bởi có ai trên đời nhìn ra thấu những gì còn chìm sâu trong tận đáy tâm ta, khi chính chúng ta còn chưa thấu đáo. Nhận ra những diễn biến này trong tâm, chúng ta mới thực sự giải quyết được vấn đề.

Sự thất vọng chiều nay như một ánh nắng soi qua kẽ lá, hắt những hoa nắng xuống nền đường. Sự nhẹ nhàng hay nặng nề chỉ như hoa nắng kia thôi, khi ánh nắng khuất, hoa nắng cũng không còn. Nhưng nó giúp cho mình biết rằng, những gì rất rõ ràng khi nhìn thấy cũng chỉ là bóng nắng chiều hôm. Nhưng có lẽ buổi chiều hôm của chúng ta khá dài, như giấc mộng con quá dài, nên khó chịu đựng nổi.

Một thoáng, hoa nắng kia đem lại chút dễ thở cho những vấn đề  còn đang là điểm nóng.

Các Bậc thầy vẫn thường nói, không cần nói pháp bởi quanh ta sự vật đã giảng dạy cho chúng ta hết rồi, chỉ vì chúng ta chưa đủ nhân duyên nghe thấy mà thôi.

Chủ Nhật, 11 tháng 3, 2012

Vó ngựa trên đường



Nghe tiếng lọc cọc của móng ngựa vang trên đường nhựa, tôi nhìn theo chiếc xe ngựa tân tiến, chạy giữa hai hàng cây. Lạ! Nơi xứ sở sương mù này, lại nghe tiếng vó ngựa.

Tiếng vó ngựa của một thời xa xưa. Chưa hiểu vì sao tiếng lọc cọc trên con đường chiều nay bâng quơ đến vậy. Hàng cây lạ hoắc, chẳng biết tên gì, nó đứng trơ trọi chịu hết mùa đông, nghe nói sang xuân ấm sẽ ra lá. Rồi cứ thế, bây giờ hai hàng cây già cỗi kỹ được chăm sóc cẩn thận hơn. Và được bảo vệ hơn, bởi cái cũ xưa mang giá trị dấu ấn thời gian nó tồn tại, cây càng già cỗi lâu năm càng quý.


Có những điều khi nổi lên bề mặt, như một báo hiệu, chỉ thấy bâng quơ chưa hiểu vì sao, cái ẩn khuất còn nằm bên dưới.

Hoá ra chỉ là tiếng lọc cọc năm xưa của buổi sáng đứng trên sân thượng nghe tiếng lạc ngựa vang trong trời mờ sáng, có lẽ xe ngựa chở hàng sớm cho kịp buổi chợ đầu.

Chẳng lẽ chỉ có thế. Hoá ra cũng chẳng phải thế, mà chỉ vì, buổi sáng trên sân thượng với một người. Bây giờ người đã đi ra khỏi thế giới này, đến đâu nhỉ. Bùi Giáng có lần thở dài “Bốn phương trời người đứng ở nơi đâu”.

Mọi sự khi nhận thấy chỉ là ở khoảng đâu đó, sau khi nó đã hình thành, mà đầu nguồn khó tìm thấy được. Cái chúng ta nhận ra chỉ là trễ tràng. Tìm cho ra đầu nguồn cũng chẳng dễ. 

Nếu không phăng tận cội nguồn, thì những chữa trị chỉ là tạm thời trong giai đoạn bức bách khẩn cấp.

Nếu bạn chưa hiểu vì sao sự việc đến thế này, bởi manh mối khi phát khởi mình không hay, có thể vì chúng ta vô ý, có thể vì nó quá vi tế nhỏ nhiệm khiến mình không nhận ra, và khi nhận ra mọi việc đã đi quá đà.

Cẩn trọng khi vừa thấy manh nha, tuy có thể thấy sự việc dường như bắt đầu, nhưng chúng ta thường cho qua, bởi thấy chẳng đáng quan tâm. Bây giờ mọi việc đã như thế này, cách giải quyết chỉ còn là băng bó vết thương. Người ta thường nói đến danh từ “manh nha”, “mầm mống”, nhưng mấy khi mình nhận ra khi nó vừa manh nha trong tâm mình. Sự bén nhạy thường có chỉ là sự bén nhạy của sự việc qua mắt, chứ ít khi bén nhạy với tâm khởi. Mà vạn mối tang thương chỉ từ một niệm khởi nhỏ nhiệm, như mồi lửa nhỏ, đâu biết lúc nào đủ duyên để nó bùng lên thiêu huỷ tất cả.

Tiếng vó ngựa chiều nay, như nhắc nhở những gì có mặt, những gì đang khiến chúng ta lao đao, chỉ bởi ngay từ khi sinh khởi mình đã bất giác để trôi theo.


Thứ Sáu, 9 tháng 3, 2012

Điều chờ không đến




Niềm tin đặt càng cao thất vọng càng lớn và cơn mê càng sâu, tâm chìm trong những nỗi buồn bực giận tức… càng lúc càng sâu.

Chuyện dù đơn giản đến đâu, hễ càng chờ đợi mà điều chờ đến không như ý cũng đổ vỡ niềm tin trầm trọng.

Bạn không nói gì suốt con đường dài, ánh buồn vương đâu đó trong những lời nói vu vơ. Bạn cho rằng bạn đã đặt niềm tin sai chỗ. Cũng không hẳn thế, vì lúc đầu là đúng mà! Bạn đã thấy mình chọn đúng đối tượng để đặt niềm tin. Coi như lúc đầu bước cùng nhịp, đi một chặp mệt mỏi, bước hơi chệch nhau, và lạ hễ chệch thì độ chệch càng lúc càng nhiều. Tôi lại thí dụ như góc chắn cũng vậy, như dây cung càng xa góc chắn thì dây cung càng lúc càng lớn.

Thế đó đường đi từ tâm đến tâm rất ngắn, nhưng lại xa vạn dặm. Em hỏi tôi sao không trả lời thư em gởi mấy hôm nay. Tôi không biết nói gì để cả hai chúng ta cùng vui như lúc đầu đầy tin tưởng nơi nhau. Em hỏi em có gì sai? Chẳng có gì! Em chỉ chọn những gì em thích mà điều đó không phù hợp với suy nghĩ của tôi. Và tôi cũng không muốn mối tương giao đổ vỡ chỉ vì đôi ý kiến khác nhau, nên đành để tâm lắng lại rồi trả lời sau.

Và tất cả chúng ta đều thế cho cuộc sống. Bạn có thấy ngày đầu tôi và bạn dường như thân hơn bây giờ, hiểu nhau hơn bây giờ không? Bây giờ thì nói thật, tôi cũng tránh phản ứng đôi điều khi bất dồng ý kiến với bạn, để duy trì mối tương giao tốt đẹp. Bạn thở dài, và công nhận chính bạn cũng thế, bạn không đồng ý nơi tôi nhiều điểm, nhưng thôi tránh va chạm vẫn hơn.

Nếu vấn đề dừng ngay đây, thì như đi vào lối mòn muôn thuở. Tâm mình có những đường cua rất gắt, hiểm nghèo. Nếu ngay đó không cẩn thận sẽ bùng lên những phản ứng muôn đời, mà chúng ta đều không muốn thế. Thật sự muốn dừng lại phản ứng trong tâm, cách hay nhất vẫn là theo kịp khi tâm vừa bùng khởi. Lúc đó mới chính là không cần phải tránh va chạm, mà tâm tự hết va chạm. Ban đầu công nhận rất khó khăn, chỉ vì thói quen lâu nay cứ chạy theo mà thôi.

Sự thất vọng nơi người càng cao thì phản ứng càng đáng ngại, nếu nó không được bày tỏ, nó sẽ “trầm lắng” và “kết tủa” trong tận bên trong, càng khó chữa trị hơn. Chỉ khi nào chính mình cảm thấy cần chữa trị cho tâm mình, để tâm thanh thản hơn, để bước đi của mình nhẹ nhàng hơn là nặng nề bởi sự thất vọng về ai đó.

Có lẽ đến lúc đó chúng ta mới thật sự hỏi xem, mọi việc là thế nào.

Và những lời khó hiểu trong kinh Pháp Hoa như  “ Tôi không dám khinh các ngài, các ngài đều sẽ thành Phật”, có thể làm dịu lại sự thất vọng sâu xa trong lòng chúng ta. Niềm tin về một bản tính chân thật còn đang khuất lấp nơi ai đó sẽ dần hiển lộ qua năm tháng.

Nếu mình tin được mình sẽ thay đổi ngày càng tốt hơn mới tin được rằng những thất vọng hôm nay chỉ vì mọi việc chưa đủ duyên để hoàn thành.

Thứ Tư, 7 tháng 3, 2012

Tuyết vui đông lạnh

Khó mà biết đây là lâu đài tuyết, điêu khắc trên những khối tuyết, nó không tan nhanh như những lâu đài khi ra bãi biển cặm cụi đắp, nước lên xóa tan trong chốc lát, nhưng là trò chơi vui. Nên sá gì lát nữa tan mất.
Tôi ngắm những bức điêu khắc từ tuyết được gởi đến, biểu trưng như tâm hạnh bồ tát, biết chúng sanh như huyễn, như hoá nên tuy đồng hành cùng chúng sanh nhưng chẳng bao giờ thấy chán ngán, và quan trọng là không đắm nhiễm, bởi biết nó không thật. Như những tay tạc tượng tuyết kia, tuy biết nó chóng vánh nhưng vẫn làm đẹp cuộc đời thay vì nhìn những khối tuyết như vô tri.

Cái nhìn của Bồ Tát khác chúng ta ở chỗ, bồ tát biết như huyễn mà vẫn đồng hành cùng chúng ta, còn tôi và bạn thì thấy quá thật những gì ta chăm chút xây dựng, nên khi nó tan đi mới òa khóc.

Sự nhắc nhở rất chóng vánh, khi ngắm những lâu đài tuyết hay những lâu đài cát, có thể một thoáng thở dài, như cuộc đời phù du vậy, nhưng chỉ trong một thoáng lại ngủ mê, say mê với những gì ta đang nắm giữ đang xây dựng, cõi thật này. Những đau lòng, khốn khó từ đó mà có, nghiệp lực từ đó mà xây.
Tôi và bạn khó đồng hành cùng ai, bởi tâm lựa chọn lấy bỏ, và không biết mọi thứ rồi sẽ tan, dù có tranh cho được, nắm cho được cũng chẳng thể lâu dài mà lại vô tình gây những nghiệp không lành, nếu nhiều mưu toan bất thiện cho cái được. Nhưng trong giấc ngủ mê, làm sao biết được cảnh mộng kia rồi tan hết khi thức tỉnh!

Những lâu đài tuyết kia rồi tan, Bồ Tát biết rõ cảnh giới chúng ta đang sống,  như chúng ta nhìn những lâu đài tuyết kia, biết rằng rồi nó tan. Nhưng vì vui cho những ngày đông lạnh u buồn, tạo cảnh vật cho mùa đông sống động tươi vui. Hãy nhìn những du khách ngắm những tác phẩm , vui cho mùa đông lạnh. Bồ Tát đã hóa hiện tất cả thân để theo chỗ sở cầu của chúng sanh, giúp chúng sanh có nụ cười, rồi dần dẫn dắt ra khỏi chốn trần lao.

Nếu cho rằng sau khi thành đạo Đức Phật nói kinh Hoa Nghiêm, âu cũng là có lý, chỉ khi thấy như cái nhìn của Kinh Hoa Nghiêm thì lúc đó mới có thể nói rằng phụng sự chúng sanh là cúng dường chư Phật. Thâm thúy làm sao!
Tâm nhẹ như mây nổi, mới vào chốn trần lao cùng khóc cười với chúng sanh mà chưa từng khóc cười. Chính thế đến cuối cùng đức Thế tôn mới nói rằng “Ta bốn chín năm chưa từng nói một lời!”

Ðại Bồ-Tát nầy biết tất cả pháp đều như huyễn, từ nhơn duyên khởi. Ðại Bồ-Tát nầy biết tất cả thế-gian đồng như dương-diệm. Ðại Bồ-Tát nầy biết tất cả thế-gian như mộng, biết tất cả âm-thanh đồng như vang, như bóng, như hóa hiện… (Kinh Hoa Nghiêm)

Thứ Hai, 5 tháng 3, 2012

Là một chia xa


Em ngồi cùng hàng ghế với tôi, cách nhau một đường đi. Em khóc suốt chuyến bay hơn 5 giờ đồng hồ.

Một cuộc chia tay đau lòng! hay là gì nhỉ? Đi về miền đất hứa sao lại không đem theo nụ cười! Tôi nghe lòng mình ái ngại, muốn nói một lời gì đó với em, nhưng không chỉ lối đi nhỏ ngăn lối, mà còn nhiều thứ chắn lối. Chỉ còn đành nhìn vu vơ màn hình nhỏ trước mặt cho biết độ cao, tốc độ, sức gió và khoảng đường đã rời xa và khoảng đường còn trước mặt.

Có lẽ ai cũng đã từng khóc cho một chia xa, và chịu đựng tháng ngày chờ đợi một điều không thể đến, như “người năm xưa đã xa vắng… chờ người không đến vẫn chờ…” trong những nỗi niềm tuyệt vọng trong kiếp sống.

Khoảng cách đến chỉ còn 548 mile với tốc bộ bay 493mph thì khoảng hơn một giờ nữa máy bay sẽ hạ cánh. Em khóc nhiều hơn với tiếng nấc, tôi nghe như lời minh chứng cho khổ đế của sinh ly tử biệt


Vấn đề được một bạn nêu lên, bạn kể: Bình thường lên bàn ăn, chỗ ngồi của những người thân, đôi khi thấy vắng, nhưng biết rằng người đang đâu đó trong khoảng không gian này. Nhưng trưa nay, nhìn chỗ vắng đó, nghe niềm đau vỡ oà khi người đã đi xa.
Bạn im lặng một chút cho dịu cảm xúc rồi tiếp, bạn đứng dậy bỏ bữa ăn vì không muốn nước mắt rơi trước bao nhiêu người.

Bạn không cần phải giải thích hết lời, sự đồng cảm lan tỏa, cả phòng im lặng, có lẽ với những nỗi niềm riêng, tương tự. Tôi cũng lặng im, chưa biết nên nói thế nào, mường tượng lại cảm giác của mình ngày đó, cái ngày mà chỉ nghe một khoảng trống mênh mông.

Hai khoảng trống như nhau, nhưng hai cảm giác hoàn toàn khác nhau. Bước vào phòng không thấy bạn, khoảng trống nơi chỗ ngồi, biết bạn đâu đó nơi phòng làm việc hay trong vườn, mọi thứ yên bình. Cũng là khoảng trống nơi chỗ ngồi, nhưng biết bạn đã đi xa. Và hơn thế nữa, nếu người đó rời hẳn thế giới này. Người ta không dám đi đến những nơi chốn còn vương bóng hình cũ, đôi khi phải dời nhà, bởi không chịu nổi cơn bão táp trong tâm.

Giải đáp có bạn đưa ra cho đó là ảo giác của tâm, nhưng kết luận mang tính lý thuyết nên không giải quyết được cảm xúc.


Tất cả đều muốn biết cách giải quyết,  những cách giải quyết đều là tạm thời, để làm nhẹ gánh nặng của tâm đang chịu. Không biết những người bạn mà tôi đã từng nghe kể những đau khổ của cuộc chia ly, lâu nay học Phật pháp, nỗi khổ lắng dịu tới đâu. Có thường ứng dụng những lối đi mà Đức Từ phụ đã chỉ hay không, hay khi thời gian làm nguôi ngoai thì những lời Phật chỉ dạy cũng nhạt phai theo.

Bạn, những nỗi khổ đó không chỉ đến một lần trong đời, mà còn theo chân chúng ta đến hết cuộc đời. Có lẽ nhân nỗi khổ đang có mặt, hiểu nó để có thể giúp chúng ta trong những ngày sắp tới. Nhìn những tiếp nối trong dòng suy nghĩ đã nuôi cơn đau thế nào, đã nắm chặt hồi tưởng thế nào. Ai có thể nhấc những kỷ niệm ra khỏi tâm mình, nếu chính mình chưa một lần nhìn thấy chính sự tiếc nuối và níu giữ lại. Ai cũng biết con đường mình đi cho mình chọn, nhưng có ai ngờ cũng chính mình chọn con đường quanh co mãi để đi.  

Bao lâu nữa chúng ta mới tìm ra giải đáp hoàn chỉnh cho chính mình về điều vẫn xảy ra từng khoảng đường chia tay, nhờ niềm tin về sự tu học mỗi ngày một rõ khi những nỗi buồn được soi chiếu, mọi thứ dần rõ ràng hơn, nỗi niềm của mình mỗi lúc một qua nhanh hơn, dù tâm tình đối với sự chia xa vẫn thế.
(Xin mở ngoặc nói ý câu này, nghĩa là chia xa thì vẫn buồn, nhưng khi “biết” thì không quá trầm trọng như xưa!) 

Chủ Nhật, 4 tháng 3, 2012

Đời đỡ gập ghềnh


Có những hạt giống mình gieo mỗi ngày một phát triển, mình lại không hay... Chúng ta thường tỉnh ít hơn mê, nên cái không tốt thường nhiều hơn cái tốt. Cái thiện phát triển theo hướng thiện thì những tư tưởng không tốt cũng mỗi ngày một lớn như cây sù xì kia sẽ làm vỡ trái đất, làm vỡ cuộc đời mình!


Trong hoàng tử bé có một đoạn rất hay: Nhưng nếu là một ngọn cỏ dữ, thì phải liệu mà rứt nhổ nó đi liền liền, khi người ta nhận ra nó là bê bối. Mà trên tinh cầu của hoàng tử bé thì có những hạt giống kinh khủng... ấy là những chủng tử cẩm quỳ. Đất đai tinh cầu bị nhiễm độc bởi những phôi châu ác liệt nọ. Mà một cây cẩm quỳ, nếu người ta đối phó muộn màng một chút, thôi thì không còn mong chi trừ khử nó được nữa. Nó sẽ làm rầy rà cho toàn khối tinh cầu. Nó sẽ làm rầy rà cho toàn khối tinh cầu. Nó sẽ đâm rễ nó xuyên qua cho nứt rạn cả khối. Nếu tinh cầu quá nhỏ, nếu những cây cẩm quỳ quá nhiều, thì tinh cầu ắt vỡ toang vì chúng.”

Các Bậc thầy luôn nhắc, nhìn ra hiểu việc để cốt qua đó xoay lại hiểu rõ tâm mình, cảnh thế có nghĩa là tâm cũng thế, cảnh chỉ là hiển hiện của tâm. Mình chỉ thấy tâm mình tốt trong khoảng này, nhưng không nhớ là đã gieo trồng những điều đáng trách trong những lúc mê mờ, bây giờ nó đã lớn như cây cổ thụ kia rồi.

Nhưng may mắn tâm mình rộng lớn chứ không như tinh cầu nhỏ bé của vị Hoàng Tử kia, nên tuy nhiều cây dữ, vẫn còn nhiều nơi với cánh đồng lúa xanh bạt ngàn được gieo trồng trong những lúc tỉnh giác.

Cũng có một điều đáng sợ là cây baobab đó có sức chứa nước rất lớn, nên dù chúng ta có không tưới nước, nó vẫn sống rất dai vì khả năng chịu đựng cao. Những hạt giống chúng ta gieo, những ngày qua khi không biết nên gieo trồng, bây giờ đôi lúc tự hỏi chúng ta đã rõ biết, chắc chẳng bao giờ tưới thêm để cây “nguy hiểm” đó lớn, nhưng có phải thế không! Thử nhìn xem những khi tâm buồn bực giận hờn, những ý nghĩ “quá đáng” cho vừa cơn giận vẫn có mặt, vô tình giúp cho cây lớn thêm, phát triển thêm, mà mình không hay.

Học Phật ở nghĩa đơn giản nhất là thế, nhận hiểu rõ những diễn biến trong tâm, những sinh khởi của tâm giúp cho tôi và bạn có một cái nhìn vui tươi dễ chịu hơn từ đó con đường mình bước, đỡ gập ghềnh.

 ------------------------
Nói thêm:
Khi đọc đoạn này tôi thắc mắc không biết cây như vậy có thiệt không nên tra cứu, ghi lại đây :
Bản tiếng Anh (The Little Prince) dịch là “baobab” dịch Việt là cây Bao báp, thuộc bộ (ordo): Malvales họ (familia): Malvaceae (Cẩm Quỳ), nên bản dịch Bùi Giáng dịch là cây Cẩm Qùy.
Cây này có nhiều ở Châu Phi (African), cao nhất có thể tới 30m đường kính lớn nhất của nó là 11m.
hình cây Baobab



Khi hoa đào nở


Hoa đào mỗi năm nở trên đỉnh Yoshinô

Thử chẻ cây ra đâu là hoa nhỉ 

Tôi cảm câu thơ này lâu lắm rồi, ngay từ lần đầu đọc, đã cảm thấy sức sống chứa trong nó.

Về sau khi nhìn mai nở đào nở dịp tết, nhớ lại, thử chẻ cây ra đâu là hoa nhỉ. Bâng khuâng dấu chấm hỏi đi theo cuộc hành trình.

Còn nhỏ, lớp ba đã có bài tập đọc về chuyện bác nhà quê có con gà đẻ trứng vàng, mỗi ngày một quả, bác nghĩ thầm, mỗi ngày một quả trứng vàng, vậy chắc trong bụng nó có một kho tàng. Mổ bụng gà ắt sẽ có một kho tàng. Cuối cùng gà chết, kho tàng cũng không.
Đọc, tôi tiếc thương con gà vô tội.
Ẩn ý nằm trong câu chuyện ngắn, lời thơ cũng ngắn.

Sự kỳ diệu hiển hiện chứa bên trong cả một quá trình. Ý thơ chỉ cốt cho biết có một động cơ khiến hoạt cảnh được trình hiện.

Cũng có thể hiểu đơn giản, cứ tuần tự theo năm tháng, mọi thứ hiển hiện rõ ràng, gấp gáp chỉ làm gãy ngang mà thôi.

  
Lạ, mỗi năm đều ngắm hoa đào hoa mai dịp Tết nhưng những dấu chấm hỏi vẫn còn theo bước chân, không hiểu vì sao lại “thử chẻ cây ra đâu là hoa nhỉ”. “Thất xứ trưng tâm” trong bản kinh Lăng Nghiêm vẫn là một điều khiến ý thức chạm không đến.

Còn hoa anh đào kia, trên đỉnh Yoshinô, chỉ sau những tháng đông yên ngủ, chịu những buốt lạnh thấu xương tuỷ, bất chợt nhìn thấy hoa nở trên cành.

Phải đợi thời gian chín muồi, và đời mình chỉ khi một lần nhìn thấy, mới biết đoá hoa của thiền sư  Linh Vân năm xưa.
"Tam thập niên lai tầm kiếm khách三十年來尋劍
Kỷ hồi lạc diệp hựu trừu chi幾回落葉又抽
Trực đáo như kim cánh bất nghi"直至如今更不疑.

Ba mươi năm qua tìm kiếm khách
Bao lần lá rụng lại đâm chồi
Từ khi thấy được hoa đào nở
Mãi đến bây giờ lại chẳng nghi.


Thứ Bảy, 3 tháng 3, 2012

Vẫn là lời hứa…


Những ngày cuối năm, thời gian dường như đi nhanh hơn ngày thường. Thời gian tâm lí không thật, nhưng vẫn luôn rất thật cho chính mình. Bận rộn và tất bật là những danh từ luôn được nói đến để phân trần, để chống chế khi bị trách móc bởi sai hẹn thất hứa.
Đành hẹn sang năm sẽ làm xong những gì năm nay còn dang dở. và nếu chưa xong thì còn năm tới. Một thoáng năm tháng dần qua, lời hứa vẫn còn đó, và người đợi chờ kia còn đủ kiên nhẫn để chờ nữa chăng.

Trời đã nắng, chưa nóng lắm, dù có lời cảnh báo “Người dân cả nước đang phải chịu đựng một đợt nắng nóng trái mùa khá hiếm gặp. Trong đó, mặc dù đang là những ngày chính đông nhưng ở các tỉnh phía Bắc, trời đang "nắng nóng như mùa hè".” Đọc tiếp thì giống tình đời : “Khoảng ngày mùng 5 - mùng 6 Tết, dự báo sẽ có không khí lạnh tràn về, trời rét trở lại. Tóm lại, từ nay đến mùng 5 Tết, thời tiết các tỉnh phía Bắc có xáo trộn với sự xen kẽ giữa nắng nóng và lạnh, rét.” Xen kẽ giữa buồn và vui, tôi cũng đoán thế cho tâm tình của bạn từ nay đến ngày đó. Bạn cười xòa và khen rằng tôi là thầy bói đại tài bởi Tết bạn sẽ gặp một người rồi chia tay, cũng trong khoảng đó.

Mưa nắng gì cũng có niềm vui và tiếng thở dài. Một lần mắc mưa trễ việc, tôi ước gì chỉ có mưa đêm, để ban ngày đi đây đi đó. Người chung quanh can: “Thôi, mưa đêm hoài hư lúa hết”. Tự nhiên tôi chùng lòng, không dám ước chỉ mưa đêm nữa, và chợt nhớ đến lời than thở của chú Bách khi đến thăm chúng tôi dạo đó, mưa đêm, bướm trắng nhiều, lúa hư hại khá bộn. Nhưng nắng mãi thì nuớc đâu mà đủ để uống khi những lòng giếng cạn khô. Biết bao lần cầu mưa khi gặp hạn hán, mùa màng thất thu…

Nhận được một tấm thiệp vẽ một cành mai mộc mạc vụng về, với một lời chúc mang sự cảm tạ. Em cảm ơn đã chỉ cho em cách vẽ phóng từ một hình nhỏ lớn ra trong giờ vẽ bản đồ. Và bây giờ em phóng tác theo một tấm thiệp cũ để nói lên lòng vui mừng của mình. Tấm thiệp như một bài nộp cuối khóa. Tu học đều có những bài thi cho từng đoạn đường. Và người thầy nào cũng kiên nhẫn chờ đứa học trò thành tài.

Sự kiên nhẫn của những bậc thầy không giới hạn, bởi rõ biết tính khí khó sửa đổi, nếu người học trò chưa một lần nhận ra rằng tính khí đó chướng ngại cho chính mình.

Đầu năm nào học trò cũng hứa sẽ “ngoan” hơn sẽ cố gắng hơn, sẽ… hứa tiếp vào năm tới nữa. Và biết bao lời đã thầm hứa thế từ đầu năm này qua đầu năm khác, cho đến khi người Thầy đầu đã bạc trắng, mà có bao lời hứa người trò đã làm được!

Không phải chỉ đầu năm mới chúc nhau mà chúng ta đều chúc nhau mỗi lúc chia tay. Chúc nhau để ngày nào cũng là ngày đầu năm với lời hứa, để mong đời mỗi chúng ta khá hơn, khá hơn trước khi quá muộn màng, trước khi Thầy không còn nữa.

Thứ Tư, 29 tháng 2, 2012

Cứ thế mà đi



Bạn bảo: Riêng mình thì đang thời kỳ chuẩn bị cho chuyến đi mà mình chỉ biết qua ý thức thôi vì vậy mà đôi khi thấy sợ ma.

Tôi nghĩ là sợ đủ thứ, chứ không riêng ma.
Lấy cảm giác lúc mình ra phi trường đi nước ngoài lần đầu, quả là lo lắng đủ thứ, khi đến một nơi không biết nói tiếng của họ (nên không dám chắc mình qua cõi khác, ma hiểu mình nói gì. híc!), phi trường nhiều gate, biết gate nào là đúng! Biết sẽ thế nào ngày tới! Biết sẽ….

Chính thế khi tuổi già đến, người ta nghĩ đến con đường sẽ đi, chuẩn bị đủ thứ, nhưng vấn đề là chuẩn bị tâm, bởi sự sợ hãi nằm trong tâm.
Vừa rồi khi tôi đến phi trường Doha, chuyển máy bay. Phi trường thật bao la sang trọng, mọi người ai cũng gấp gáp ra cửa, sợ trễ chuyến bay sắp tới, vì đâu biết mình sẽ đi bao xa để đến gate của mình. Tôi cũng lo ngại như vậy, lúc đó tôi có gặp một nhóm người quen, nhưng chỉ kịp chào, rồi ai cũng vội vã, không thể nán lại để kịp mừng nhau, dù rằng rất đang mừng! rất đang muốn dừng lại trao đổi, nhưng nhóm bạn không cùng điểm đến, bảng chỉ dẫn chỉ hai người về hai hướng.

Khi đứng bình yên nơi vé chỉ định rồi, bình tĩnh quan sát, mới biết chỉ ai biết rõ như vậy mới bình tĩnh mà đi, chẳng gì lo âu sợ sệt, vì không tin tưởng nơi chính mình, mà gây nhiều xáo trộn ở bước chuyển này.
Vì phi trường đi nhiều nước nên thấy rõ một dòng trật tự lạ kỳ, cùng vào một cổng, nhưng có một sự hướng dẫn sắp xếp, dòng người như một dòng xe giờ cao điểm, khiến dòng người vẫn như theo một trật tự vô hình tự động tản vào những lối theo nơi mà họ đã định đến. Bước đi rất gấp gáp, không thể suy nghĩ gì được, cứ quẹo bên này rẽ bên kia…

Đâu lo mình sẽ về đâu, mình về nơi mình đã chọn khi mình mua vé, không bao giờ mua vé mà không có nơi đến.

Mình đã làm vất vả một đời để mua vé đi đâu đó, nơi mình chọn tương ứng với số tiền mình dành dụm hết quãng đời. Sự cảm nhận này sẽ thấm dần khiến chúng ta hiểu chúng ta sẽ về đâu, với số nghiệp mình làm, sẽ chọn cho mình nơi đến.

Tôi nghe tâm mình an ổn hơn những ngày chưa hiểu như vậy. Dù rằng ban đầu chỉ nhận trên ý thức, nhưng chúng ta sẽ dần thấy rõ bằng cảm nhận thật sự từng bước đi của mình, qua từng ngày luôn biết rõ những gì mình đang làm cho điểm đến.

Thứ Hai, 27 tháng 2, 2012

Để xuống Nhẹ


Tôi nhận được một email chuyển tiếp, với lời của Đức Đạt Lai Lạt Ma. Dĩ nhiên là vô cùng chí lý với bạn và tôi.

Ngay câu đầu cũng đã phải ngẫm nghĩ một chút
“Khỏe, không phải là nhấc lên Mạnh, mà là để xuống Nhẹ

Sâu xa của lời Ngài dạy có lẽ tuỳ người cảm nhận, thấu hiểu và ứng dụng.
Có những thứ mình nhấc lên nổi, nhưng đúng là quăng xuống vì không còn cầm nổi, để xuống nhẹ cũng phải có sức mạnh vô song rồi!

Tôi đã phải xấu hổ, khi nhớ lại những gì mình trân trọng nâng lên, sau đó chỉ vì đôi chút bất bình mình quăng mạnh xuống. Tôi có thể để xuống nhẹ nhàng khi thấy không thể giữ được, với một lời từ biệt cũng nhẹ nhàng, vẫn được chứ! Nhưng lúc đó không còn đủ “khoẻ” để biết mình nên làm gì, quả thật không còn “đủ sức” để xuống nhẹ nhàng nữa, cũng không phải buông xuống mà rõ ràng quăng xuống với sự bất bình.

Thế đó, mọi sự đổ vỡ tan thành mảnh nhỏ cứa vào tim nhau, và cho đến tận bây giờ vết thương vẫn chưa lành hẳn.

Giá như ngày đó tôi đọc được câu này, tôi có đủ tỉnh táo mà đặt xuống nhẹ nhàng chăng.

Một lời đơn giản nhắc nhở cả đời, cho những gì đã nhấc lên, khi không thể giữ nổi nữa, hãy đủ sức mạnh để đặt xuống nhẹ nhàng.