Hiển thị các bài đăng có nhãn chuyện thường ngày. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn chuyện thường ngày. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 3 tháng 9, 2013

Từ nét cọ nào


Soạn lại tủ sách, có lẽ chúng ta thường làm thế khi thấy tủ sách khá mất trật tự, nếu không phải là một tủ kính thì bụi đóng hơi nhiều. Giữa lòng thành phố có mật độ bụi thật đáng kể thì mọi thứ chỉ một ngày qua đã phủ một lớp bụi mờ.

Nhà cửa kính, có máy điều hòa có lẽ nghe dễ chịu hơn, nhưng không ai ở mãi trong nhà được, bước ra khỏi cửa càng dễ nhiễm bụi hồng!

Bạn khó mà nhận ra người quen nơi thành phố này, tất cả đều kính râm, khẩu trang, mũ bảo hộ. Không còn dáng tóc bay trong gió nữa!


Có lẽ lúc nào cũng là một buổi dạ vũ hóa trang, chẳng ai nhận ra ai, khi rời nơi làm việc.


Tôi cố gắng nhận ra bạn giữa chốn đông người đó, nhưng điều gì giúp chúng ta nhận ra nhau, khi tình cờ đi ngang nhau?


Đôi khi đi ngang ai đó, Bạn ngần ngừ đôi chút, rồi dừng lại, đủ kịp để có chút thời gian biết đó là người quen. Nhưng không! Bạn sẽ đi qua qua luôn nếu định nghiệp không có một tiếng nhạc nhắc đúng giờ hẹn.


Cái tình cờ kia, ắt hẳn cũng nằm trong một trùng trùng duyên khởi nào đó. Vậy chúng ta là gì? Là tất cả, từ một ý niệm khởi lên là một nét cọ trên bức tranh đời mình.



Thứ Bảy, 31 tháng 8, 2013

Dưới mắt tôi


Một đóa hoa nhìn cũng chẳng gì đặc sắc, đành thế, nhưng nó do tôi đã hết sức để ghi lại, nên dưới mắt tôi nó đẹp.

Mọi chuyện nếu khi đang bàn luận nhớ được rằng "dưới mắt tôi", "trong cái nhìn của tôi" thì có thể sự bàn luận giữ được phạm vi trao đổi và chia sẻ chứ không bùng nổ thành cuộc tranh luận đúng-sai.

Một chút nhỏ thôi, không bình tĩnh được, những lời cho nhau chỉ là gay gắt để bảo vệ "cái nhìn của mình" là đúng! 

Nỗi buồn sẽ là sau đó, bởi đổ vỡ một tương giao đang có lâu nay.

Thứ Hai, 26 tháng 8, 2013

Sao lại cho phép


Buổi sáng, gỡ tờ lịch. “Không ai có thể làm tổn thương bạn nếu bạn không cho phép”. Roosevelt đã nói thế.

Tôi nhớ các bậc thầy cũng từng nói, “đừng nhận sự lừa của người”, nhưng vì chúng ta nhận, nên mới sầu khổ đến giờ! Để hiểu được, thời gian cũng mất thời khá lâu. Những gì càng đơn giản càng khó tin, nói chi đến làm cho được.

Nhưng thật đáng để chúng ta suy gẫm mỗi lúc khó chịu được một câu nói của ai đó thốt lên bất ngờ, khiến chúng ta choáng váng! Chẳng lẽ mình đã cho phép họ làm thương tổn mình hay sao!


Ngày nào chúng ta nhận rõ được điều đơn giản này, thì còn nói gì đến tha thứ và không tha thứ nữa bạn nhỉ.

Chủ Nhật, 25 tháng 8, 2013

Dư âm

Suốt ngày bận rộn, rồi thì suốt đời bận rộn…


Có những ngày nhắc chúng ta dừng lại, tự nghĩ,mình từ đâu tới, rồi đi về đâu mà lao đao thế này!

Hai chữ dư âm, tự nó không tốt không xấu, chỉ hành động của mình cho nó là thế nào, khi chỉ còn là dư âm!

Em nghĩ lại nóng nảy lâu nay của mình, để thực lòng báo  hiếu là sửa đổi cho chính mình tốt hơn, để khi mẹ cha dù ở đâu, cũng nhẹ lòng khi nghĩ đến con mình.


Em cho biết, những ngọn nến của tuần lễ vu lan giúp em hiểu là thế! Đã thắp lên nụ cười của em vắng bóng lâu nay! Có lẽ nơi chốn xa xăm kia, chưa biết là đâu, mẹ chắc chắn sẽ mỉm cười.

Chủ Nhật, 18 tháng 8, 2013

Vẫn nhớ mỗi ngày


Cũng chỉ là một chữ tình, nhưng tình mẹ thì không đòi chúng ta điều gì cả.

Lời chúc đầu tuần


Ngày đầu tuần, người ta luôn chúc nhau có một tuần vui vẻ.

Vui vẻ, bình an, hạnh phúc... là những từ khó có! 
Điều gì được chúc là điều đó chưa có trong tầm tay, hoặc giả có rồi thì chúc để nhớ giữ cho chắc.

Không hẳn thế, điều chúc chỉ nói lên sự mong muốn cho những người mình quen biết được an ổn, nhưng cách để làm cho người quanh mình an ổn và hạnh phúc, thì mình lại không biết.

Vậy... có lẽ nên tự chúc mình biết cách đem đến bình an vui vẻ, cho những người mình đang gởi lời chúc kia.

Điều đơn giản, mình lại vô tâm không để ý bạn nhỉ! 

Thứ Năm, 15 tháng 8, 2013

Nếu là giấc mộng


Cơn mưa bất ngờ ào ạt đổ xuống... không ai xoay sở gì kịp, những thứ sắp khô trong nắng lại đẫm nước mưa.

Lúa đang phơi đâu thể gom kịp, chỉ một thoáng thôi, mọi thứ như bắt đầu lại.

Một thoáng thôi, mọi thứ như bắt đầu lại!

Mối tương giao đang tốt đẹp, một lời thốt ra bất chợt, và có thể chẳng bắt đầu lại được, bởi câu nói đã được ghi nhận trong tâm, không biết khắc ghi bằng cách nào, thời gian cũng khó xóa mờ. Người ta có thể cho qua, nhưng không quên.

Có lẽ vì vậy có thói quen dừng kịp những nghĩ suy không tốt, mới mong dừng được những lời không hay và mới mong không có hành động hay cử chỉ khiến mọi điều dù có bắt đầu lại từ đầu, cũng không vẹn toàn được như xưa.

Nhưng, mọi thứ có thể cho qua được, nếu nó chỉ là giấc mộng, bạn nhỉ!

Thứ Ba, 13 tháng 8, 2013

Nỗi oan có giải


Bước vào thấy chú mèo nhìn tôi một ánh mắt là lạ, à chú đang ăn cái gì nhỉ, nhìn như một chú chim nhỏ bé dưới móng vuốt mèo, thấy tôi bước gần đến chú vụt chạy biến, tha theo món đang ăn.

Có lẽ chú vừa bắt được chú chim nhỏ bé nào đó, bản chất sát sanh nơi một con vật, tôi nghe không vui lắm, nhưng chợt nghĩ đến con người, biết suy nghĩ mà gây đau thương cho nhau gấp vạn vạn lần hơn!

Chuyện nhỏ qua mắt qua tâm, nhưng làm tôi nghĩ lan man nhiều chuyện quanh mình.

Bước ra sân nơi chú vừa gậm nhấm, nhìn kỹ, cái nghĩ là bộ lông còn sót lại, hóa ra chỉ là mảnh lá chuối. Thì ra! chú đã nhảy lên bàn tha một miếng bánh bột lọc, nên thấy tôi bước vào chú mới nhìn vì biết mình vừa tha trộm!

Lòng chùng xuống bâng khuâng hơn! Nếu không có mảnh lá chuối kia, liệu nỗi oan của chú có thể giải được không nhỉ.

Hóa ra cuộc đời biết bao nỗi oan đành mang xuống tuyền đài nếu không tình cờ có một điều minh chứng sự vô tội kia.


Bạn, có phải chúng ta luôn cẩn trọng khi buộc tội một ai chăng, dù những việc chính mình chứng kiến. Cái định kiến của chúng ta là một nhân chứng lệch lạc sai lầm nhất, biến những gì đang thấy đang nghe, ra một bức hình khác hẳn với thực tế! 

Có bao giờ ta nghĩ lại chưa, bạn nhỉ!

Thứ Hai, 5 tháng 8, 2013

Khi trời chưa nắng


Mỗi ngày, sáng lên chiều xuống. Cái để lại ấn tượng sâu đậm trong tâm thường là cách đối xử với nhau.

Người ta có thể kể lại nỗi đau của thiên tai, dù đau thương nhưng ấn tượng vẫn là cách đối xử với nhau.
Con người vẫn là tác nhân gây cho nhau những buồn vui nhiều nhất. Những gương kim cổ nhắc rất nhiều mẩu chuyện về xử thế… Và chúng ta cũng đều biết nên như thế.

Nhưng điều gì khiến chúng ta luôn làm khổ nhau bạn nhỉ. Những người càng gần nhau càng làm cho nhau khổ hơn. Nếu bảo rằng trên đời có nhiều điều gì vô lý thì điều này chắc phải đứng đầu trong những điều vô lý đó.

Cùng một ngôn ngữ nhưng cần có người thông ngôn mới nghe được, khi thì lời người đối diện nói, chúng ta chẳng hiểu ra sao cả!

Có lẽ chúng ta cần có thói quen ngừng lại một chút, vì tâm nhanh phản ứng theo người, nên mãi mãi chúng ta khó mà bình tâm cho được. Cảnh đời chúng ta đang gặp chưa đến nỗi khốn đốn lắm, nhưng chúng ta vẫn cảm thấy chịu không nổi! Chưa bão tố mà đã ngả nghiêng thì khi giông bão đến biết trú ẩn tâm vào đâu!

Ngẫm đi nghĩ lại, nếu không băn khoăn về những gì đang gây cho tâm động, thì cách chữa trị chưa được nghĩ đến.

Sáng nay trời âm u, nhưng có chút ánh trời pha lẫn, khiến màu mây kia có những khoảng sáng, như tâm khi tăm tối, có chút ánh sáng tỉnh thức giúp chúng ta nghe một ngày mới vui tươi hơn. Một chút vui tươi phấn chấn, có thể thay đổi vận mạng một ngày!

Rồi một ngày nắng ấm.

Thứ Ba, 30 tháng 7, 2013

Dù lỗi trăm phần


Thấy người khác chạy nhanh, quá hơn tốc độ quy định, bác tài cũng cũng chạy theo. Nhưng xe bị giữ lại. Chạy quá quy định thì có gì nói nữa, lỗi trăm phần rồi. Nhưng bác tài còn tức mình hỏi, sao mấy xe kia qua được còn tui bị giữ lại!

Chỉ khi nào mình hiểu được rằng, sự tự bảo vệ mình là cần thiết mới có thể khỏi có những so bì khi phạm lỗi.


"Tại sao người đó làm sai thì được, tui thì không!"


Mình biết mình làm sai, vẫn làm vì thấy người khác cũng làm như vậy. Nếu chúng ta không biết tự giữ mình, tự bảo vệ tâm mình, thì con đường đau khổ cứ mãi bước theo. 


Một đôi điều trông thấy hàng ngày cũng đủ để mình suy gẫm và tự biết cách giữ tâm đi trên đường chánh, để không phải hối tiếc khi sự việc đã rồi. Và nghiệp lực không tốt theo chân mình mãi.

Thứ Sáu, 26 tháng 7, 2013

Nguyên nhân vô lý


Bây giờ hai người giận nhau, chỉ vì một con vật nhỏ vô tội. Nó không nghĩ nó là nguyên nhân đưa đến sự chia tay của con người!

Chuyện đơn giản, một người thương thú vật, nuôi con này con kia, một người thương “con người” cho rằng nuôi lắm con, làm phiền biết bao nhiêu người phải lo dọn dẹp và chăm sóc.

Con vật cưng kia, leo lên bất cứ nơi nào nó muốn, đâu biết những vết chân và lông để lại là tang chứng nó đã trèo lên nệm kia.

Ai sẽ nhường ai, sau khi cơn giận bùng lên tới cổ.

Chia tay vì con vật ư! Vô lý. Nhưng mỗi ngày phải bực nhau vì những con vật kia, cũng vô lý.

Coi như không thấy, không biết à? Cảnh trước mắt mỗi ngày, sao có thể coi như không được, khi thấy người ta có thể coi trọng một nhánh lan hơn con người đang chăm sóc nhánh lan kia, sự nặng lời chỉ vì nhánh lan gãy, chỉ vì con vật chưa ăn đủ no, chỉ vì vườn hoa không đủ nước…

Và sự coi nhẹ người coi trọng những thứ khác hơn con người đang sống cạnh đây, dần lan rộng thấm vào tâm.
*
Bạn bức xúc, hỏi tôi nên thế nào.

Người kia thì mình không làm gì được rồi, nếu can thiệp được thì đâu có nỗi bực ngấm ngầm hằng ngày. Làm được hay không là ở tâm mình đây. Đã khởi niệm nghĩ này kia, là sai khác rồi, huống ý thích của mỗi người đã là sự nuôi dưỡng rất lâu trong tâm, khó mà bảo ai từ bỏ ý thích của người ấy được.

Nếu bạn không cứu tâm bạn thì sự thương mến sẽ dần nhạt phai, mối tương giao đổ vỡ -nếu không biểu lộ ra ngoài thì cũng ở trong tâm- khi sự tôn trọng nhau giảm, bạn ạ.

Thứ Bảy, 20 tháng 7, 2013

Áp thấp nhiệt đới


Theo định nghĩa của Khí tượng thì khi gió cấp 6-7 tập trung tại vùng biển nhiệt đới áp thấp, tuy chưa gây thành bão, nhưng ảnh hưởng nơi đất liền, có mưa lớn gió giật cũng đủ gây nguy hiểm cho con  đường có nhiều cột điện, chưa kể gây lũ lụt.

Và áp thấp nhiệt đới của cuối tháng 7 đã đến!

Trời chuyển  nghe báo tin bệnh, người quen chịu đựng thì làm thinh chịu những trái gió trở trời, người không quen chịu đựng thì than trời trách đất. Bởi biết trách ai, khi mọi thứ do “thiên tai”. Nếu được dự báo trước, có thể có cách giảm thiệt hại.

Khí tượng trên trái đất cũng giống tâm người thiệt!

Nếu mọi thứ chưa đủ mạnh chỉ là “áp thấp” gây ra ít nhiều buồn phiền và nước mắt thôi. Nếu đủ sức thì thành bão gây thiệt hại nặng nề hơn. Tan tác và chia tay, sau cơn bão dọn dẹp vất vả hơn. Dù được cứu trợ bởi nhiều lời động viên an ủi của mọi người, nhưng thương tổn trong tâm thì khó nguôi.

Và mọi dự báo, dù đã báo trước, chúng ta dường như ít quan tâm, cho đến khi thành hình cơn bão thổi đến. Mà khi đã đến sao tránh cho kịp!

Có thói quen biết những vọng động của tâm, phần nào tránh được những cơn bão lớn cho đời.

Chủ Nhật, 7 tháng 7, 2013

Bóng trăng


Mọi vấn đề, cách giải quyết thích đáng là khi chúng ta qua đó tâm được ổn định.

Có những điều chúng ta biết rất rõ, nhưng chạm việc, không qua được. Nhất là chuyện chạm một gương mặt lạnh lùng khi đến để trao đổi, thì bao nhiêu dự tính thân thiện hòa giải sẽ khó còn, chỉ nghe sự thương tổn.

Sau đó một chặp, nếu ai quen cho qua, sẽ tự tìm cách cho tâm nguội đi cơn nóng ngấm ngầm xói trong tâm.

Mọi việc chưa thật sự ổn định, bên trong vẫn còn chứa những bất bình.  Một lần, hai lần… cho đến lần nào đó mọi sự vỡ tan.

Nhưng thật ra, như ánh trăng vỡ ra trên mặt nước lung linh, khi có một viên sỏi ai ném xuống, một chiếc thuyền nhỏ nhẹ trôi qua cũng làm vỡ ánh trăng trên lòng sông.


Sau khi mọi chuyện qua hết, bóng trăng vẫn sáng như chưa từng có những giao động vừa rồi.

Thứ Ba, 2 tháng 7, 2013

Có khi quá tải


Nơi khúc quanh, chiếc xe tải chạy bên cạnh, nhìn độ nặng quá tải và độ cao quá giới hạn của thành xe đang nghiêng nghiêng, tưởng như ngã nhào xuống đường. Một thoáng nghe giật mình, bởi nó ngã, mình ở sát ngay cạnh, e cũng không yên!

Qua khỏi cua, tâm nhẹ nhõm, rời bỏ nó phía sau, tôi còn nhìn vào kiếng hậu, bâng quơ đôi chuyện còn vương trong tâm. Cũng tương tự như chiếc xe nguy hiểm kia.




Mọi thứ vừa chừng trong một giới hạn quy định sẽ đem cảm giác an toàn cho người bên cạnh. Chỉ cần một chút mê mờ không rõ tâm, hoặc quá cho rằng ý mình là đúng, cũng có thể vì quá tự tin tài sức của mình, chúng ta sẽ chở trong tâm những ước muốn quá giới hạn, gây sự lo âu sự bất trắc xảy ra, phiền cho chính mình và người.

Thứ Bảy, 1 tháng 6, 2013

Trước mắt mà xa


Sáng sớm, hoa bằng lăng tím trải khắp con đường, tôi nhặt lên một cánh hoa. Từ nào đến giờ chỉ nhìn trên cây, hình chụp cũng nhiều, nhưng chưa bao giờ nhìn kỹ một cánh hoa.


Một cánh hoa từ bao năm nay, ghi không biết bao nhiêu hình, mà vẫn là lạ!

Gặp mỗi ngày không hẳn là biết, cho đến một ngày bạn nhìn kỹ. Hóa ra cánh hoa kia, vẫn như thế từ bao năm, mà mình chẳng hề biết. 

Càng gần dường như lại càng không thấy nhau, trước mặt lại càng không thấy, bởi những bóng màu đã choáng hết tầm nhìn.

Chủ Nhật, 26 tháng 5, 2013

Giữa tiếng muôn trùng


Mới 5 giờ sáng, tiếng chim ríu rít gọi nhau, đi đâu sớm thế nhỉ. Chặp sau tiếng ve đầu hạ cũng cất giọng. Mỗi âm thanh có một chất giọng riêng, chẳng hòa vào nhau được, tạo thành một âm thanh đặc biệt của những buổi sáng sắp vào hạ. Lắng nghe tiếng nói của nhau đã khó khăn hơn. Tiếng người đã phải tăng cường độ âm thanh để người khác có thể hiểu mình nói gì. 

Cái gì cũng vậy vừa phải thì vui tai, êm tai. Quá nhiều và kéo dài luôn là gánh nặng cho tâm! Cho dù tiếng nhạc, hay tiếng nói nhẹ nhàng của một ai đó!

Nếu tâm bận chú mục vào đâu đó, âm thanh ồn kia dường như không có mặt, mắt và tai bận vào việc khác cho là quan trọng hơn. Người ta sẽ nhận ra cái gì mà mình đang coi là quan trọng nhất! Trừ trường hợp, cái không quan trọng kia có một dB (decibel) vượt quá tầm nghe bình thường (chẳng hạn 50 dB: nhạc nhẹ • 80 dB: đường phố ồn ào •  100 dB: tiếng búa đập. Người ta cho rằng quá 85 dB là nguy hiểm cho tai.)

Cả ngày hết âm thanh này đến âm thanh kia, mùa nóng thì tiếng quạt máy rù rù suốt ngày trong phòng làm việc!

Âm thanh đã cuốn hút tôi và bạn rồi tóm giữ tâm, khiến chúng ta vui khi vừa ý, buồn bực khi không muốn nghe mà phải nghe.

Trong dòng cuốn xoáy đó, nếu tình cờ để ý, sẽ nhận ra có một điều gì đó tĩnh lặng trong sáng giữa tiếng muôn trùng.

Thứ Tư, 1 tháng 5, 2013

Không vì chuyện cũ


Mỗi ngày có những vui buồn khác nhau, chỉ giống nhau chữ vui và buồn còn nội dung thì chẳng có nỗi buồn nào giống nỗi buồn nào, và chẳng có niềm vui nào giống niềm vui nào. Có lẽ chỉ vì khi nó trôi qua, mình quên đi cảm giác lúc đang buồn hay đang vui đó thế nào.

Bạn thử để ý xem, đang lúc buồn, bạn thường nghĩ, chưa bao buồn như lúc này! Tưởng như nỗi buồn đang gậm nhấm, chưa bao giờ bạn chịu nỗi đau đó.

Và niềm vui cũng vậy, nhưng vì niềm vui qua nhanh hơn nỗi buồn, nên khó thấy rõ.

Mọi chuyện có thể thay đổi được, khi mình để ý và muốn thay đổi! 


Cảnh có lẽ khó thay đổi hơn tâm, vậy thì mình có thể biết cách thay đổi tâm đôi chút cho đỡ khổ, bạn nhỉ!


Thay đổi đôi chút


Mỗi ngày có những vui buồn khác nhau, chỉ giống nhau chữ vui và buồn còn nội dung thì chẳng có nỗi buồn nào giống nỗi buồn nào, và chẳng có niềm vui nào giống niềm vui nào. Có lẽ chỉ vì khi nó trôi qua, mình quên đi cảm giác lúc đang buồn hay đang vui đó thế nào.

Bạn thử để ý xem, đang lúc buồn, bạn thường nghĩ, chưa bao buồn như lúc này! Tưởng như nỗi buồn đang gậm nhấm, chưa bao giờ bạn chịu nỗi đau đó.

Và niềm vui cũng vậy, nhưng vì niềm vui qua nhanh hơn nỗi buồn, nên khó thấy rõ.

Mọi chuyện có thể thay đổi được, khi mình để ý và muốn thay đổi! 


Cảnh có lẽ khó thay đổi hơn tâm, vậy thì mình có thể biết cách thay đổi tâm đôi chút cho đỡ khổ, bạn nhỉ!


Có một vết đau


Chiều nay cầm thanh gỗ, một chút sơ ý, chiếc dầm nhỏ bé xóc vào tay và nằm sâu trong da, không đau lắm, nhưng khi chưa lấy ra được, nó vẫn nhắc nhở có một vật lạ đang nằm trong tay.
Cảm giác khó chịu dai dẳng, đeo đuổi một cách vô lý.
Tôi phải tìm một cái gì đó khả dĩ lấy chiếc dầm đó ra.

Một ý nghĩ không như ý, thoáng qua tâm cũng như chiếc dầm kia, nó sẽ làm bạn khó chịu. Dù rằng, bạn có thể không nói gì. Nhưng suốt buổi cảm giác có một cái gì đó xốn xang trong tâm, vẫn có mặt.

Cách lấy chiếc dầm nhỏ bé kia ra, có lẽ cũng giống như cách chúng ta buông được ý nghĩ đang được giữ chặt trong tâm!

Chiếc dầm có thể lấy ra dễ dàng! Nhưng tư tưởng không biết có dễ như thế không bạn nhỉ!

Thứ Bảy, 27 tháng 4, 2013

Nếu chưa từng biết


Đi ngang dòng nước, chợt nghe em hỏi hoa súng đấy à. Tôi nhìn xuống, đóa hoa trắng cạnh lá Súng. À, chỉ là đóa hoa sứ vừa rơi nhẹ trên mặt nước sáng nay!

Nếu em chụp hình, thì những ai chưa biết hoa súng như em, sẽ khẳng định hoa súng như thế! 

Nếu không biết, chưa từng biết cái thật, thì ý tưởng sẽ ghi nhận và chấp nhận cái thấy và hiểu của mình. Mà không biết rằng mình đã lầm.

Bâng khuâng thật bạn nhỉ! Những gì mình chỉ nghe qua danh từ, hiểu trên ý thức mà chưa một lần chạm mặt thật sự, có thể cũng là như hoa sứ kia mà nghĩ là hoa súng!
Hoa Súng bên trái, hoa sen bên phải. Phân biệt lá súng nằm la đà mặt nước, lá sen vươn lên khỏi mặt nước rất cao. Hoa Súng tàn là hết, Hoa Sen tàn hết vẫn còn gương Sen!